Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012

SUY NGHI VỀ THƠ LUẬT ĐƯỜNG THỜI @


06 April, 2011 11:37


ĐỌC BÁO GIÚP BẠN

Viết bởi hoaigianghl | 6 April, 2011 | read_nums (7)
    SUY NGHI VỀ THƠ LUẬT ĐƯỜNG THỜI @
    VanVn.Net - Tự tác giả cảm thấy cái nghịch lý khi, vào lúc này lại bàn về cái mà trên văn đàn đã bị coi là quá đát; nhưng rồi anh vẫn cứ bàn, bàn say sưa và không thể nói là không ra nhẽ...
                                                          Ngọc Châu
    Đường Thi hay thơ viết theo luật thơ Đường có thể ví như là một dòng sông văn chương khởi nguyên từ đất Hán, tạo ra những biển hồ bao la nhưng cuối cùng lại thu nhỏ thành sông và đang có trào lưu ra biển ở đất Việt. Tuy xuất xứ từ đời nhà Đường bên Trung Hoa nhưng người Việt chúng ta đã từng có hàng nghìn năm thưởng thức và sử dụng nó để chuyển tải nhiều vấn đề, không chỉ trong khía cạnh văn chương đơn thuần.
    Hiện tại chính người Trung Hoa viết nó còn khó khăn và thậm chí không hay bằng người Việt mình viết ra, vì tiếng Tầu (Mandarin Chinese) ngày nay đã thay đổi rất nhiều về âm sắc lẫn hình thái, nhằm khắc phục nhược điểm của thứ ngôn ngữ tượng hình, để họ dễ tiếp cận với thế giới. Trong khi ngữ pháp và âm sắc tiếng Việt ta tuy được nâng cao và bổ sung nhiều, nhưng không có sự rẽ ngang đột ngột nào.

    Chúng ta đều biết thơ luật Đường  đã bị xếp xó từ những năm 30 của thế kỉ trước, nhường chỗ cho Thơ Mới nhưng bất cứ trào lưu gì cũng đều chuyển động theo hình sin, khác nhau chăng là về biên độ. Ngày nay trình độ dân trí của người Việt ta đã được nâng lên một mức khá cao so với ngày đó, nên mới có hiện tượng hàng triệu người làm thơ, yêu thơ - trong đó nhiều người là hội viên của CLB Unesco thơ Đường Việt Nam, bao gồm rất nhiều Chi nhánh trên toàn quốc.
    Phải thừa nhận một thực tế là đại đa số người làm Đường thi hiện nay thuộc về lớp người cao tuổi. Các cụ rất tâm đắc với Đường thi, sáng tác nhiều, duy trì sinh hoạt Câu lạc bộ đều đặn, thường xuyên tổ chức giao lưu giữa các vùng miền khác nhau để học hỏi và tạo nguồn thi hứng. Một cố gắng chung của CLB thơ Đường Việt Nam cũng như của các Chi nhánh là luôn có ấn phẩm mới, từ những tập Đường thi mỏng vài chục trang của cá nhân các thi lão tới những tập hàng trăm trang của chi nhánh vùng miền; Đặc biệt là nhiều tập Thơ Đường luật Việt Nam do CLB Unesco Việt Nam chủ trì tuyển chọn với độ dày hàng ngàn trang, có dung lượng hàng ba bốn ngàn bài thơ mỗi tập, in ấn theo giấy phép của các Nhà Xuất bản gạo cội (Văn Học, Hội nhà văn...) đã đem lại sự kính nể cho người đọc, là thú vui tao nhã cho người yêu văn chương khi đọc cũng như bàn luận chuyện văn chương-thế sự.
    Tuy nhiên cũng sẽ không quá hàm hồ khi nêu ra vấn đề, rằng đại đa số Hội viên mới chỉ coi Thơ Đường luật Việt nam là một "Sân chơi của Tuổi già", chưa quan tâm tới việc nâng cao và tạo sự hấp dẫn hơn nữa đối với mọi giới - nhất là giới  trẻ - để ít nhất duy trì được truyền thống "tre già măng mọc", nhiều hơn nữa là nâng tầm tác động và hiệu năng của thơ luật Đường lên ngang với các loại hình thơ ca khác trong tâm hồn con người cũng như với đờì sống xã hội.
    Thực trạng hiện nay là ngoài các "thi hữu nghiệp dư" cao tuổi, các nhà thơ mang tính chuyên nghiệp ít người thích làm thơ luật Đường, không kể tới những "nhà thơ trẻ" với "hậu hiện đại", sợ thơ luật Đường như con khỉ Tôn Ngộ Không sợ vòng Kim cô, vì ngay việc vào trạn lục bát đựng mấy câu ru trẻ con cũng đã thấy ngại với nhiều thứ vướng víu!
    Phải chăng có hiện trạng đó một phần (nhưng có lẽ là phần quan trọng nhất) do quan niệm và yêu cầu về niêm luật trong thơ Đường hiện nay còn quá cứng nhắc. Chính vì cứng nhắc nên ngay các bài thơ hay của các cụ để lại cũng không nhiều, xưa đã thế và nay đang thế. Cả ngàn năm người Việt làm thơ Đường mà số bài hay, đáng cho đời sau ngâm ngợi có được bao nhiêu đâu! Xem trích dẫn của nhiều học giả viết tham luận về Đường thi, ai cũng thấy là ngoài một số bài của Nguyễn Khuyến, Tú Xương, Bà huyện Thanh Quan, Hồ Xuân Hương... ra nếu không trích mượn của các thi sĩ Tầu chính hiệu như Đỗ Phủ, Bạch Cư Dị... thì đành chấm hết!
    Người viết bài này hiện đang có may mắn là được tham gia biên tập Đường thi cho ba Website văn chương là Vanthoviet.com, Vandanviet.net và Thoduongdatviệt, cũng là hội viên của Chi nhánh Unesco thơ Đường Hải Phòng nên tin rằng nhận xét của mình không sai cho lắm. Chọn trong một tập Đường Thi bìa cứng, dày cộp do các nhà xuất bản đáng trọng (cỡ Văn Học, Hội Nhà Văn...) chịu trách nhiệm cho ra lò mà chỉ tìm được non trăm bài có thể giới thiệu lên các Website văn chương mà thôi.
    Để có thể làm sống lại mãi mãi Thơ Đường luật Việt Nam và nâng tầm hiệu quả cho Đường thi ngang với các loại thơ khác, tôi trộm nghĩ phải có sự đổi mới và cách tân một cách hợp lí. Điều này lại phải chính do lớp người có tuổi (bị coi là bảo thủ và ngại thay đổi) tiến hành nên sẽ là một chuyện khó, nhưng vẫn có thể làm được vì thơ và người làm thơ xưa nay vốn "không có tuổi". Không hiếm các cụ "ấu-vờ tám chục" vẫn viết thơ tình, thậm chí là thơ thiếu nhi khá hay.
    Non một thế kỉ trước thơ luật Đường đã bị xếp vào góc nhà, vì cái khung của nó không chứa nổi lượng tri thức cũng như hoài bão của "Người Tân Thời" hồi đó. Ngày nay công nghệ thông tin lại phát triển đến mức số lượng tin tức-tri thức chúng ta có thể tiếp nhận trong một ngày bằng cả trăm năm trước đây. Nếu moi thơ Đường ra để coi là cổ vật hoặc chỉ để các bô lão ngâm ngợi lúc trà dư tửu hậu thì lại là một chuyện, tùy theo ý thích của mỗi người vì đó đang là một nhu cầu thực tế.
    Nhưng cũng có nhiều người viết thơ Đường luật ngày nay muốn thổi được luồng gió mới vào nó, nâng tầm cho nó với nguyên tắc cái gì hay giữ lại, cái gì dở hoặc trói buộc tư duy mĩ cảm của thời @ thì phải chỉnh lí, thậm chí nhích rào cho không gian rộng rãi hơn.
     Tôi trộm nghĩ rằng đã là thi sĩ thì phải trọng tứ thơ, ý thơ hơn so với từ ngữ. Ví như trong một xưởng chế tác đồ mĩ nghệ thợ giỏi có thể chế tác được khá nhanh những mỹ vật tinh xảo mang tính hàng hóa nhưng vẫn chỉ là thợ giỏi thôi. Chỉ có nghệ nhân mới có thể sáng tạo ra mẫu mã mới, thậm chí có thể sửa lại một vật phẩm bị hỏng, gãy thành một tác phẩm mới, mang vẻ đẹp mới, trở thành mẫu cho thợ trẻ chế tác theo.
    Nếu không có đầu óc cách tân, không dám cách tân để loại cái dở, bổ sung cái hay (cũng là đặc trưng cơ bản của sự phát triển của xã hội loài người) vào bất cứ môn nghệ thuật nào thì có cho ra sản phẩm tinh xảo đến đâu cũng vẫn chỉ là thợ làm thơ mà thôi, chưa thể được coi là Thi nhân. Điều này thể hiện bằng những bài thơ đọc xuôi đọc ngược đều có nghĩa, tốn rất nhiều thời gian để tìm và xếp từ nhưng tiếc thay, không có ý thơ nào đọng được trong lòng người nghe!
    Mặt khác cũng phải thấy rằng dù với cái khuôn lề luật rất gò bó vẫn có thể làm được những bài Đường thi nghe được, tải được mọi tư tưởng và tình cảm của thời @. Xin phép được nêu một vài ví dụ:
    Khi tả cảnh:                                        
    Hạ Long
    Biển đẹp nên rồng hạ xuống đây
    Người xinh khiến khách luyến nơi này
    Lang thang khói biếc, tàu rời bến
    Đứt đoạn trời xanh, núi đỡ cây
    Cát ước vào tim thành ngọc sáng
    Ta mơ hòa gió động mi gầy
    Đường thi gửi tới em nơi đó
    Liệu có bao giờ chạm tóc mây?

    Tiếng Gọi Cồn Vành
    Em hãy về đây Tiên cá ơi
    Đến nơi nước biếc thắm cây đời
    Vui hòa nắng mới, cồn nghiêng ngả
    Say quyện trăng tà, sóng lả lơi.
    Mở túi càn khôn đong vị biển
    Mang bầu tâm sự ướp hương trời
    Tri âm quên hết sầu nhân thế
    Thức với yên bình giữa gió khơi...
    ( Tạ Thị Mai - Hải Phòng)
    Khi tả tình
    Xin nhau một ngày

    Chỉ một ngày thôi muốn có anh
    Dù tình xưa ấy đã tan tành
    Buồn đau thả bớt theo mây buốt
    Hận uất san phơi dưới gió lành
    Cộng lại hai ta thành lửa bỏng
    Chia riêng mỗi đứa hóa trăng thanh
    Xa nhau để chẳng gây bão tố
    Chỉ một ngày thôi đến với tình...

    Viết về Lễ hội
    Vấp

    Bạn đã bao giờ vấp bóng chưa?
    Như lần đến dự hội trời mưa.
    Say câu quan họ em mời gọi
    Trượt bã trầu vương tôi thẩn thơ
    Nhớ khúc giao duyên người để lại
    Buồn câu tiễn biệt khách xa đưa
    Về Lim dự hội ai không vấp
    Vấp phải mình ngay giữa giấc mơ!

    Khi viết về đề tài thời sự-xã hội:
    Lấy chồng xa xứ

    Xa xứ người xưa giã biệt rồi
    Ngàn trùng cách trở lắm em ơi!
    Quê hương để lại niềm thương nhớ
    Bến nước còn lưu gót dấu ai
    Ruột thắt theo chồng sang đất buốt
    Lòng đau gửi mẹ chốn trời oi
    Nghèo hèn phải đổi tình ra bạc
    Kiếp bướm mơ tìm cõi Liêu Trai!

    ĐỒNG LỘC HÈ 2010

    Đồng Lộc nghẹn ngào câu khấn nguyện,
    Trường Sơn thổn thức tiếng ru hời.
    Gương trong chục chiếc mong soi tỏ,
    Cúc trắng mười bông ước ngậm cười.
    Dâng nén hương thơm trào nước mắt,
    Nhìn  khung di ảnh vẫn vui tươi
    Xin về chải tóc làm duyên nhé
    Nước đã yên bình các chị ơi!
    (Trần Quốc Hùng)

    ANH NẰM ĐÓ

    Đất mẹ anh về một sáng nao
    Dế giun làm bạn - cỏ xanh đầu
    Gió sương ủ ấp lờì ru thoảng
    Mưa nắng vỗ về giấc mộng sâu
    Đau đớn dâng tràn lên bạn hữu
    Hận thù trả lại vớí trăng sao
    Nghĩa trang hiu hắt - chiều hoang lạnh
    Lặng lẽ hoàng hôn - nắng uá mầu
    (Khánh Chân-Biên Hòa) 
     Có thể dùng Đường thi viết rất thoáng về tôn giáo

    Ở CỔNG THIÊN ĐƯỜNG

    Đã tưởng sắp vào nước Chúa Lời
    Vậy mà chỉ liếc mắt nhìn thôi
    Linh hồn thoắt cái đi về đất
    Thể xác trơ ra đứng giữa trời
    Cứ nghĩ đời này không thấy được
    Nào hay người ấy có đây rồi
    Thôi vậy đành ngược đường tìm kiếm
    Nơi có nàng thì ắt có tôi.


    Và đây là đề tài nude hót và rất @
    BẤT NGỜ

    Thật bất ngờ khi chợt thấy em
    Khoe mình giữa suối nước thân quen
    Anh thành Từ Thức đang mơ mộng
    Em hóa Nàng Tiên đã hẹn duyên
    Ốc đảo hồng tươi như trái cấm
    Đào nguyên xanh ngắt tựa lâm tuyền
    Anh hư chỉ muốn làm ma quỉ
    Để xiết ghì nhau thỏa khát thèm!

    Hoặc như bài:
    GHEN

    Nhà thơ đứng lạnh đợi bên thềm
    Muốn được cùng ai nhóm lửa lên
    Láo xược trăng len nhòm ngó thử
    A dua gió thổi hất tung rèm
    Tiên nương say ngủ nào đâu biết
    Bồng đảo mơ màng vẫn lộ thiên
    "Hen" quá thi nhân liều động cửa
    Ngờ đâu "cún" đợp mấy răng liền!!

    Tình cảm tuổi teen hoàn toàn có thể dùng Đường thi diễn tả:

    ĐÂU RỒI HOA TÍM

    Bằng lăng héo lá trước hè nhà
    Tím ấy theo cùng suốt tuổi hoa
    Bão đã khùng điên lay bật rễ
    Người còn xao nhãng chẳng nhìn qua
    Mình em ứa lệ nhìn cây chết
    Lũ bạn cười trêu mải thét la
    Cúi lượm thơ ngây mang sắc tím
    Ép cùng nỗi nhớ tháng năm xa...

    Chỉ cần nêu một số ví dụ trên đã có thể chứng minh rằng Đường thi sẽ sống động và có đủ sức mạnh để đi vào lòng người khi không quá gò bó vào từng câu chữ. Nói vậy nhưng cả người khắt khe nhất cũng khó bắt lỗi về niêm luật của những bài Đường thi nói trên, ngoại trừ các tác giả đã dùng một qui định để du di nhưng đã được các bậc Nho gia tiền bối áp dụng từ vài thế kỉ trước đây, đó là nhất tam ngũ bất luận, nhị thập tứ phân minh, có nghĩa là những từ thứ nhất, thứ ba và thứ năm trong một câu thơ bẩy chữ có thể tùy ý dùng thanh bằng hay thanh trắc. Còn những từ thứ hai, thứ bốn và thứ sáu hoàn toàn phải theo đúng qui định về luật bằng trắc của Đường thi.
    Người mới học làm thơ luật Đường thường chỉ biết là phải chọn từ để đối (càng chan chát càng tốt) cho các cặp câu 3&4 và 5&6, cố gắng sao cho danh từ đối bằng danh từ, động hoặc tính từ thì phải đối bằng động hoặc tính từ. Đây là một việc khó nên người làm thơ còn chưa cao tay thường rơi vào trường hợp khi đặt được những câu như vậy, bài thơ sẽ trở nên khô như ngói vừa ra lò, hoặc chẳng còn giữ được ý hay tứ gì đặc biệt. Thực ra còn khá nhiều kiểu đối như phép đối Lưu thủy, Khoan đối, Chỉnh đối, Tá tự đối, Cú trung đối... mới nghe tưởng là khó nhưng với người yêu thơ thực sự lại trở thành tên lửa tầm xa hoặc vũ khí laze, chỉ khẽ bấm nút là Nàng Thơ phải thả hồn vào bài thơ của mình ngay.
    Quay lại hai câu:
    Tiên nương say ngủ nào đâu biết
    Bồng đảo mơ màng vẫn lộ thiên   (bài GHEN)
    Hoặc hai câu 3&4 của bài LỐI CŨ dưới đây:
    Lối cũ ngày xưa mình díu dan
    Giờ đây cỏ lạ mọc xen đan
    Còn không giữa cát cây đàn ấy
    Hay nát vùi trong bụi gió ngàn
    Tim vỡ, cầm bung theo nhát đập
    Lòng sầu, hóa thạch với thời gian
    Nàng còn nhớ tới ta không nhỉ
    Vết vẫn còn ghi dấu nát tan.
    Dễ dàng nhận ra là tác giả đã dùng phép Lưu thủy đối nên chẳng phải quan tâm gì đến chuyện danh từ đối danh từ, động từ đối động từ mà vẫn giữ được ý thơ và độ mềm mại cho câu thơ.
    Tuy nhiên giá như yêu cầu về đối này thoáng hơn một tí (có nghĩa là được phép lấn rào một chút) thì nhiều bài thơ sẽ hay hơn.
                Ví dụ hai câu 5&6 trong bài Hạ Long mà được chấp nhận để giữ theo nguyên tác ban đầu là:
                                                  Cát ước vào tim trai hóa ngọc
                                                  Ta mơ hòa gió động mi bay
    Thì ý thơ trọn vẹn và hình ảnh cũng hay hơn, ý nghĩa hơn.
                Viết đến đây đã dài nên không dám làm mệt đầu người có lòng ghé mắt đọc bài này hơn nữa. Chỉ muốn bày tỏ rằng nên chăng ở một nơi nào đó hoặc tổ chức nào đó (có thể là Câu Lạc Bộ thơ Đường Việt Nam cùng với Website THODUONGDATVIET) đứng ra tổ chức một nhóm tác giả viết "Đường thi thời @" để có thể bạo gan tìm những cách tân cần thiết với hi vọng sẽ trình làng được một số bài Đường thi "hay và dễ làm", để càng ngày càng có nhiều người (kể cả tuổi teen) tham gia vào sân chơi thơ Đường luật, ngõ hầu lưu lại cho hậu thế một di sản văn hóa xứng đáng với tầm vóc và thời đại của người Việt chúng ta.
           Tất nhiên sau đó còn phải rửa tai lắng nghe thẩm định của độc giả cũng như sự mòn xói của thời gian ra sao.
                                                             Nhà văn-dịch giả Ngọc Châu
                                                                (Hội Nhà văn Hải Phòng)
    Ghi chú: Do còn ít thời gian để tìm và lựa chọn nên những bài Đường thi sử dụng trên đều dùng bài của tác giả viết ra, ngoại trừ ba bài của bạn bè, có ghi rõ tên tác giả ở dưới mỗi bài)
    Theo http://vanvn.net/Details/ly-luan-phe-binh/suy-nghi-ve-tho-luat-duong-thoi-/32/0/3366.star

[ suu tam ]

Chào mừng ra mắt CLB Đất Việt


Chào mừng Ra mắt Chi nhánh
Unesco 
Thơ Văn- Điện Ảnh Đất Việt .

        
     


1- Tuyên bố lý do thành lập Chi nhánh UNESCO Thơ Văn - Điện Ảnh Đất Việt
  (  Nhà thơ Hương Thu Chủ Nhiệm CLB UNESCO Văn học - Điện ảnh  Việt Nam )
    

     Chúng tôi xin thay mặt CLB UNESCO Văn học -Điện ảnh Chi nhánh UNESCO thơ văn - điện ảnh  Đất Việt và những người thực hiện chương trình ,kính gởi đến quí vị đại biểu ,
quí quan khách và các bậc thi hữu lời chúc sức khỏe và lời chào trân trọng nhất của chúng tôi.

Kính thưa quý vị.
Đất nước chúng ta đang bước vào giai đoạn hội nhập với toàn thế giới ,được tiếp cận với nhiều nền văn hóa  của các nước tiên tiến. Văn học -Điện ảnh là hai bộ môn nghệ thuật phản ảnh rõ nhất về văn hóa xã hội ,kinh tế...của từng đất nước.  Ngày nay,khi sự phát triển của các nền khoa học ngày càng nâng cao cuộc sống của con người trong từng xã hội càng có những nhu cầu bức thiết ngày càng cao về các bộ môn nghệ thuật.Thơ  là một bộ môn rất cần thiết cho Điện ảnh,bởi ngôn ngữ thơ là ngôn ngữ giàu tính văn học,rất gần gũi với ngôn ngữ điện ảnh. Chính vì vậy hiện nay CLB UNESCO Văn học -Điện ảnh đã qui tụ được rất nhiều người làm thơ.Để đáp ứng nhu cầu sinh  hoạt và tạo sự thuận lợi cho các hội viên,sau khi nghiên cứu hồ sơ và trình lên lảnh đạo Trung tâm UNESCO Điện ảnh đa truyền thông VN,được sự chấp thuận của Ban giám đốc và sự hổ trợ tinh thần của Hội đồng cố vấn trung tâm ,CLB UNESCO Văn học -Điện ảnh VN-Chi nhánh UNESCO thơ Đất Việt tiến hành làm lễ ra mắt và kính  thưa quý vị đó là lý do của buổi lễ hôm nay.
2-Giới thiệu khách tham dự ( MC nhà thơ Cúc Vàng)
e
  Đến tham dự chương trình ngày hôm nay,chúng tôi xin trân trọng giới thiệu:
- NSUT,Đạo diễn Lê Dân,Giám đốc Trung tâm UNESCO Điện ảnh đa truyền thôngVN.
- Giáo sư Tăng Kim Tây,Tổng giám đốc Trung tâm công ty Lê Lai,thành viên của hội đồng cố vấn Trung tâm.
-Nhà thơ Hương Thu:Chủ nhiệm CLB UNESCO VH Điện ảnh VN,cùng các thành viên trong CN
      + Nhà văn Chí Linh- Phó chủ nhiệm thường trực
      +Nhà thơ Đại Lộc-Phó chủ nhiệm Điều hành
      + Nhà thơ Trà Kim Long-phó chủ nhiêm nội dung
      + Nhà thơ Hoàng Vân- Phó chủ nhiệm phụ trách khu vực
      +Nhà Báo Dạ Trầm -Phó chủ nhiệm báo chí và truyền thông
      + Nhà Báo Nguyễn Lang Quân-Phụ trách chuyên san
      + Nhà thơ Dạ Thảo - Ủy viên Văn phòng kiêm thủ quỹ
      + Nhà thơ Kim Hoa-Ủy viên thư ký.

Ngoài ra chúng tôi cũng rất hân hạnh được đón tiếp các
BCN đến từ các CLB bạn.

  Xin trân trọng giới thiệu:
1-CLB thơ UNESCO VĂN HỌC ĐIỆN ẢNH VN,Nhà thơ Trà Kim Long
2-CLB thơ UNESCO TĐ Tp HCM ,Nhà thơ Hoàng Vân
3-CLB thơ UNESCO Chi nhánh Đồng tháp ,Nhà thơ : Đỗ Quyên và các thành viên
4-CLB sáng tác cung Văn hoá, Nhà thơ Thanh Yến
5-CLB sáng tác Cung Văn Hóa ,Nhạc sỉ: Trần Hải và các thành viên
6-CLB thơ ca Bến Nhà Rồng Q4, Nhà thơ Huỳnh Dạ Thảo và các thành viên
7-Cơ quan Báo Bình Dương ,Ông Dạ Trầm
8-CLB thơ ca Q3,Nhà thơ Văn Nghiêng và các thành viên
9-CLB Hưu trí Q3,Ông Đỗ Văn Minh và Phó Chủ nhiêm Bà: Xuân Vân.
10-Hội Blogger Thành phố ,Nhà thơ Hoa Huyền-Đào Ngọc Hòa.
11-CLB thơ ca Q2,Nhà thơ Huỳnh Ngọc Sơn
12-CLB thơ ca Bình Thạnh,Nghệ sĩ Kim Mẫn
13-CLB thơ ca Tân Bình, Nhà thơ-Đạo diễn Đông Nguyên
14-CLB thơ ca Hương Việt ,Nhà thơ Trần Thế Phiệt
15-CLB thơ ca Quận Phú Nhuận, Nhà thơ Nguyễn Trung
16-CLB thơ ca Quận Tân Phú ,Nhà thơ Sĩ Trung
17-CLB thơ ca Quận 1,Nghệ sĩ Thùy Dương và  các thành viên
18-CLB thơ ca Mây Tần, Nhà thơ Lê Ngọc Phái và các thành viên.
19-Nhà thơ Hoàng Duyên,Nguyên Chủ nhiệm CLB thơ ca Quận 4
20-CLB thi họa sáng tác,Nhà thơ Nguyễn Khắc Thiệu
Ngoài ra chúng ta còn hân hạnhđược đón tiếp một nhóm
  Thi hữu văn thơ  của Thành phố Nhơn Trạch -Đồng Nai
21-NSUT/ Hồ Kiễng
22-Ông Võ Hùng Anh, Ông Lê Văn Đức,Chủ tịch hội đồng quản trị cty may Nam Việt Tiến
23-Và Nhà thơ Phạm thiên Thư
Ban tổ chức chúng tôi cũng rất hân hạnh được đón tiếp các hội viên của Chi nhánh UNESCO thơ Đất Việt-Văn Học -Điện Ảnh Việt Nam và các CLB bạn trong thành phố.
3-Nhà thơ Hương Thu  Chủ nhiệm CLB UNESCO văn học -Điện ảnh Việt Nam,mở đầu chương trình phát  biểu tiến trình thành lập Chi nhánh Văn thơ-Điện ảnh Đất Việt

4-Nhà văn Chí Linh-Phó Chủ nhiệm thường trực công bố quyết định thành lập và bổ nhiệm nhân sự Chi nhánh Thơ Đất Việt-Văn học -Điện ảnh Việt Nam.
4- Ban chủ nhiệm Chi nhánh UNESCO Thơ văn -Điện ảnh Đất Việt ra mắt các quý đại biểu và các khách thơ.


(Nhất Chi- Hoa Cát-Phương Lan-Đình Lịch-Mai Nhật Thu)
5-Nhà thơ Đại Lộc trao quyết định cho các thành viên trong Ban Chủ nhiệm Chi nhánh thơ Đất Việt
6-Nhà thơ Trà Kim Long Phó Chủ nhiệm CLB UNESCO tặng hoa chúc mừng các thành viên Chi nhánh thơ Đất Việt
7-Nhà thơ Đình Lịch ,Chủ nhiệm Chi nhánh UNESCO Thơ  Đất Việt -Văn Học Điện Ảnh Việt Nam phát biểu nhận nhiệm vụ và phương hướng hoạt động.

6

8- NSUT- Đạo diễn Lê Dân-Giám đốc trung tâmUNESCO Điện Ảnh Đa Truyền Thông VN có đôi lời :
9- Và Giáo sư Tăng Kim Tây,Đại diện hội đồng cố vấn trung tâm
10-Lẵng hoa tươi thắm TT ĐA ĐTT Việt Nam từ Đạo diễn Lê Dân tặng cho Chủ nhiệm Chi nhánh UNESCO thơ Đất Việt
 11-Giáo sư Tăng Kim Tây  ,Nhà thơ Hương Thu,Nhà thơ Huỳnh Dạ Thảo,Nhà thơ Dạ Thảo tặng hoa và kỷ vật cho các thành viên Ban chủ nhiện Chi nhánh UNESCO thơ Đất Việt

12-Ngoài ra các CLB bạn và Các Công ty Nam Việt Tiến tặng hoa và kỷ vật cho CLB thơ Đất Việtdva7

13-Nhà thơ Đình Lịch ,TânChủ nhiệm CLB thơ Đất Việt đại diện CLB  tặng hoa cho  các thành viên CLB UNESCO  Văn Học -Điện Ảnh Việt Nam và các CLB bạn cùng các vị khách quí được mời

Sau đó là chương trình Văn nghệ chào mừng
(CLB UNESCO Chi nhánh Thơ Đất Việt trân trọng cảm ơn Nhà Báo Dạ  Trầm  đã cung
cấp các hình ảnh quí báu lễ ra mắt CLB  Đất Việt và Chúc anh nhiều sức khỏe)

Thứ Hai, 26 tháng 3, 2012

Tri ân- Phòng chẩn trị Đông Y PHỔ SANH ĐƯỜNG







Tri ân
Trần Đăng Sum


(Thân tặng Phan Văn-Phổ Sanh Đường)

Tâm thầy sao vẫn trong ngần
Công đức vô lượng lòng nhân sáng ngời
Tấm lòng nhân ái để đời
Cứu người thoát bệnh trở thời hiện sinh



Niềm vui không giữ riêng mình
Đượm tình tri kỹ thắm tình tri ân
Bình tâm nghiệm bệnh ân cần
Lương y từ mẫu tận tâm vui nghề


Bàn tay hiền hòa mãi mê
Cứu bao nhân mạng bên lề tử sinh
Ngàn lần xin được tôn vinh
Thầy luôn từ khước muốn mình ẩn danh

Tấm lòng rộng tựa biển xanh
Gieo công đức gặt duyên lành ngàn sau
Ơn trên ban phép nhiệm màu
Đôi tay xoa dịu nỗi đau nhân tình



Nhà thơ Trần Đăng Sum 







Thứ Ba, 20 tháng 3, 2012

Bài thơ hay :LẦU HOÀNG HẠC (Hoàng Hạc Lâu)


Một số hình ảnh của LẦU HOÀNG HẠC


MỘT SỐ HÌNH ẢNH
LẦU HOÀNG HẠC



Hoàng Hạc Lâu





Cổng Hoàng Hạc Lâu

Phía bắc Cổ Lâu

Hoàng Hạc Lâu

Vườn hậu Lâu

Truyền thuyết và kiến trúc Lầu Hoàng Hạc - PHẠM THANH TÙNG




Truyền thuyết và kiến trúc
Lầu Hoàng Hạc
Pham Thanh Tùng


Theo sách Hoàn Vũ Ký, Phí Hôi từ lầu nầy cưỡi hạc vàng đi tu tiên. Sách Tề Hài Chí thì ghi Vương Tử An thành tiên cưỡi hạc vàng bay ngang lầu nầy. Sách Nguyên Hòa Chí thì ghi lầu nầy được dựng trên mỏm đá có tên Hạc Vàng.
Theo truyền thuyết, khu đất lầu Hoàng Hạc cổ xưa vốn là một quán rượu của một người tên Tân. Một hôm có một vị thiền sư theo Lão Giáo ghé quán nầy nghỉ chân, và được chủ quán mời rượu không tính tiền. Để đền ơn chủ quán, vị thiền sư vẽ hình một con hạc vàng lên bờ tường và khi vỗ tay khi con hạc nhảy múa rất đẹp mắt. Từ khi có hiện tượng kỳ lạ nầy, quán rượu thu hút rất nhiều khách thập phương và vị chủ quán trở nên giàu có. Khoảng 10 năm sau, vị thiền sư trở lại thăm quán rượu, lần nầy vị thiền sư thổi sáo và sau đó vỗ tay gọi cánh hạc bay ra và cưỡi lưng hạc về trời. Để ghi nhớ cảnh tượng kỳ lạ và cơ duyên trong việc gặp gỡ vị thiền sư huyền bí nầy, người chủ quán giàu có gọi nhân công xây một căn lầu gọi tên là Hoàng Hạc Lâu (lầu Hoàng Hạc). Theo sử liệu ghi chép thì lầu Hoàng Hạc được xây vào năm 223 (AD) sau Công Nguyên . Sau khi hoàn thành xong thì lầu Hoàng Hạc là nơi các vị hoàng tộc triều đình và các văn thi sĩ, tao nhân mặc khách thường lui tới chốn nầy để ngắm cảnh và làm thơ. Theo tài liệu văn học Trung Quốc thì có khoảng 300 bài thơ tả cảnh lầu Hoàng Hạc, nhưng chỉ có bài thơ của Thi Sĩ Thôi Hiệu là xuất sắc nhất, phổ thông nhất, có giá trị nghệ thuật vượt không gian và thời gian, được lưu truyền mãi cho đến ngày nay.


Lầu Hoàng Hạc nguyên thủy được làm bằng gỗ, sau khi bị hỏa hoạn nhiều lần, lầu được trùng tu lại nhiều lần. Công việc trùng tu được bắt đầu từ năm 1981, và hoàn thành năm 1985, và cũng trong năm này được mở ra cho công chúng vào thăm viếng. Hoàng Hạc Lâu nguyên thủy là một kiến trúc bằng gỗ chạm trổ gồm ba tầng, ở trên đỉnh bằng đồng. Lầu Hoàng Hạc ngày nay trông lộng lẫy hơn, gồm năm tầng, cao 51.4 mét (cao hơn kiến trúc cũ 20 mét). Tầng thấp nhất có kích thước 20 mét mỗi bề (lầu cũ chỉ có 15 mét), nên du-khách biết ngay đây là một kiến trúc xây lại hoàn toàn mới, chứ không phải tu bổ từ căn lầu cũ. Tuy lầu Hoàng Hạc mới được xây lại dựa trên quan điểm thẩm mỹ hiện đại và kỹ thuật kiến trúc tân thời, nhưng vẫn còn giữ lại những đặc tính văn hóa và nét đẹp cổ truyền của lầu Hoàng Hạc cổ xưa


Phạm Thanh Tùng

HOÀNG HẠC LÂU - Bản dịch của Tản Đà - Vũ Hoàng Chương - Ngô Tất Tố - Trần Trọng Kim


HOÀNG HẠC LÂU
Dịch bởi: Tản Đà - Vũ Hoàng Chương
Ngô Tất Tố - Trần Trọng Kim























Bản dịch của Tản Đà


Hạc vàng ai cưỡi đi đâu?
Mà đây Hoàng Hạc riêng lầu còn trơ
Hạc vàng đi mất từ xưa
Nghìn năm mây trắng bây giờ còn bay
Hán Dương sông tạnh cây bày
Bãi xa Anh Vũ xanh dầy cỏ non
Quê hương khuất bóng hoàng hôn
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai







Bản dịch của Vũ Hoàng Chương

Xưa cánh hạc bay vút bóng người
Nay Lầu Hoàng Hạc chút thơm rơi
Vàng tung cánh hạc, bay bay mãi
Trắng một mầu mây, vạn vạn đời
Cây bến Hán Dương còn nắng chiếu
Cỏ bờ Anh Vũ chẳng ai chơi
Gần xa chiều xuống, đâu quê quán?
Đừng giục cơn sầu nữa sóng ơi!












Bản dịch của
Ngô Tất Tố
 



Người xưa cưỡi hạc đã cao bay
Lầu hạc còn suông với chốn này
Một vắng hạc vàng xa lánh hẳn
Nghìn năm mây bạc vẩn vơ bay
Vàng gieo bến Hán, ngàn cây hửng
Xanh ngát châu Anh, lớp cỏ dầy
Hoàng hôn về đó quê đâu tá?
Khói sóng trên sông nảo dạ người.






Bản dịch của Trần Trọng Kim

Người đi cưỡi hạc từ xưa
Đất này Hoàng Hạc còn lưu một lầu
Hạc vàng đi mất đã lâu
Ngàn năm mây trắng một màu mênh mông
Hán Dương cây bóng lòng sông
Bãi kia Anh Vũ cỏ trông xanh rì
Chiều hôm lai láng lòng quê
Khói bay sóng vỗ ủ ê nỗi sầu.

Hoàng hạc lâu - THÔI HIỆU


Hoàng Hạc Lâu



(Nguyên tác)THÔI HIỆU


Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Bạch vân thiên tải không du du.
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị?
Yên ba giang thượng sử nhân sầu. 



THÔI HIỆU






Lầu Hoàng Hạc

Người dịch:Hoa Cát Phan Văn




Người cưỡi hạc vàng bay đã lâu,
Mà nay Hoàng Hạc chỉ trơ lầu.
Hạc vàng đi mãi không về lại,
Mây trắng trôi hoài lững đến đâu.
Cây tạnh Hán Dương dòng thắm sắc,
Bãi xa Anh Vũ cỏ xanh màu.
Hoàng hôn tím khuất quê hương vợi,
Khói sóng trên sông gợi trĩu sầu.




Bài  2
(Dich theo thể đường luật trốn vận
như  bản nguyên tác )

Người cưỡi chim thần bay mãi miết,
Đài chờ Hoàng Hạc đợi từ lâu...
Hạc vàng đi mãi không về lại,
Mây trắng trôi hoài lững đến đâu.
Cây tạnh Hán Dương dòng thắm sắc,
Bãi xa Anh Vũ cỏ xanh màu.
Hoàng hôn tím khuất quê hương vợi?
Khói sóng trên sông gợi trĩu sầu.

Hoa Cát Phan Văn







 









CÁC BẢN DỊCH VỀ HÒANG HẠC LÂU & Các bài thơ HẬU HÒANG HẠC LÂU

-Thân gởi HOA CÁT và tất cả bạn đọc trên 30 bản Việt văn về HOÀNG HẠC LÂU của Thi hào Thôi Hiệu ...(HC chân thành cảm ơn anh Nguyễn Hữu Viện đã gửi cho tư liệu quí báu) 

黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁



     Lầu Hoàng Hạc
Hạc vàng người cưỡi bay đi đâu
Hoàng Hạc nơi đây riêng một lầu?
Một đi Hoàng hạc không về lại
Ngàn năm mây trắng vẫn phiêu du.
Lóng lánh Hán Dương cây in nước
Mởn mơn Anh Vũ cỏ xanh châu.
Sụp tối, khói lam chiều, sóng gợn.
Người buồn, tự hỏi: "Nhà ta đâu?"

Bản dịch của Phụng Vũ Cửu Thiên


黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁






Lầu Hoàng Hạc


Người xưa đã cùng hoàng hạc khuất,
Quạnh vắng nơi đây Hoàng Hạc lâu.
Hoàng hạc một giã chẳng trở lại,
Bạch vân muôn kiếp trôi trôi đâu.
Hán Dương lấp loáng cây sông tạnh,
Anh Vũ xanh xanh cỏ bãi đầu.
Chiều xuống quê nhà chăng biết nẻo?
Trên sông khói sóng bợn niềm sầu.


Bản dịch của Nam Long









黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁



      Lầu Hoàng Hạc

Hạc vàng người đã cưỡi đi đâu,
Trơ lại nơi này Hoàng Hạc lâu.
Một giã hạc vàng không trở lại,
Nghìn năm mây trắng vẫn qua lầu.
Hán Dương sông tạnh cây soi bóng,
Anh Vũ bãi thơm cỏ dãi dầu.
Chiều xuống, bóng quê đà khuất nẻo,
Trên sông khói sóng khiến người sầu.

Bản dịch của Điệp luyến hoa



 



黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁




Lầu Hoàng Hạc


Người xưa cưỡi hạc bay đi mất
Cô quạnh còn đây Hoàng Hạc lâu
Một đi hạc vàng không trở lại
Ngàn năm mây trắng trôi về đâu?
Hán Dương sông tạnh cây xanh sắc
Anh Vũ bãi xa cỏ biếc mầu
Chiều muộn trông vời về cố quận
Trắng sông sương khói dạ thêm sầu





Bản dịch của Lỗ Sinh Vũ

黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁





Lầu Hoàng Hạc








Chở tiên đi, cánh hạc vàng
Bỏ hư không lại còn Hoàng Hạc Lâu
Hạc vàng mất hút thiên thu
Để ngàn năm trắng mây từ từ trôi
Sông tình, cây Hán Dương tươi
Bờ Anh Vũ cỏ xanh ngời ngời xa
Quê hương đâu, bóng dương tà?
Trên sông khói sóng còn ta với sầu.
Bản dịch của Nhật Chiêu

黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁

Lầu Hoàng Hạc

Người xưa cưỡi hạc vàng bay đâu
Còn lại nơi đây Hoàng Hạc lâu
Một vắng hạc vàng không trở lại
Ngàn năm mây trắng vẫn quanh lầu
Hán Dương cây đứng soi sông tạnh
Anh Vũ cỏ hoa mượt đất màu
Trời đã chiều rồi quê khuất nẻo
Khói sông trên sóng khiến người sầu.

Bản dịch của Hoàng Tâm

黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁



Lầu Hoàng Hạc




Người xưa cuỡi hạc vút từng không,
Để lầu Hoàng Hạc mỏi mòn trông.
Một tếch hạc vàng rồi biền biệt,
Muôn đời mây trắng vẫn bềnh bồng.
Hán Dương sông tạnh cây tỏ rạng,
Anh Vũ cồn xa cỏ thơm nồng.
Chiều xuống quê nhà đâu chẳng thấy,
Não dạ người, khói sóng đầu sông.

Bản dịch của Phụng Hà


黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁


Lầu Hoàng Hạc

Người xưa rong chim hạc đi khuất
Đất cũ để trơ lầu vắng không
Hoàng hạc thuở biệt rõi tuyệt dạng
Mây nghìn kiếp trắng mải bông lông
Tạnh quang cây bến lung linh nắng
Xanh ngát cỏ đồng thiêm thiếp hoang
Xế muộn làng quê nơi nào nhỉ?
Mặt sông khói quyện buồn lạ lùng.

Bản dịch của Thanh Tâm Tuyền
黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁
      Lầu Hoàng Hạc

Người xưa cưỡi hạc vút xa đây
Hoàng Hạc lầu trơ quạnh chốn nầy
Một thuở hạc vàng hun hút khuất
Ngàn năm mây trắng lững lờ bay
Hán Dương sông tạnh cây tươi thắm
Anh Vũ đồng thơm cỏ mịn dày
Chiều phủ quê xa mù mịt bóng
Sông vờn khói sóng não nề thay!

Bản dịch của Hải Đà 




黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁
Lầu Hoàng Hạc

Người xưa theo cánh hạc vàng
Vút bay thăm thẳm, bẽ bàng lầu thơ
Thoắt đi cánh hạc xa mờ
Mênh mang mây trắng thẫn thờ luyến thương
Cây xanh vờn bãi Hán Dương
Cỏ thơm Anh Vũ lộng hương bốn bề
Chiều buông phủ lạnh bóng quê
Chập chùng khói sóng thảm thê khách sầu.

Bản dịch của Hải Đà


黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,

煙波江上使人愁

Lầu Hoàng Hạc

Xưa Hạc chở Tiên về Cõi Thơ,
Để lầu quạnh vắng đứng bơ vơ.
Hạc vàng một thuở còn hun hút,
Mây trắng ngàn năm vẫn lửng lơ.
Lồ lộ Hán Dương cây rỡn nắng,
Ngạt ngào Anh Vũ cỏ khoe tơ.
Chiều hôm, quê cũ, phương nào nhỉ,
Khói sóng trên sông, luống thẫn thờ.

Bản dịch của Phạm Khắc Trí



黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁
Lầu Hoàng Hạc

Người tiên cưỡi hạc khuất bao giờ
Lầu hạc nơi này dấu vẫn trơ
Hạc cất cánh vàng bay một nước
Mây dăng màn bạc lượn nghìn thu
Hán Dương cây rạng sông quanh khúc
Anh Vũ cồn tươi cỏ ngập bờ
Đâu chốn quê hương trời sẩm tối
Khói vờn sóng nước gợn sầu mơ.




Bản dịch của Lam Giang

黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁


Lầu Hoàng Hạc

Hạc vàng người trước cưỡi đi đâu ?
Hoàng hạc còn đây một mái lầu
Biền biệt hạc vàng bay một thuở
Lững lơ mây trắng trải ngàn thâu
Hán dương cây biếc sông in bóng
Anh Vũ cồn thơm cỏ dơn màu
Khuất nẻo quê hương, chiều lịm tắt
Sông mờ khói sóng, chạnh niềm đau.

Bản dịch của Đinh Vũ Ngọc



黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁

Lầu Hoàng Hạc

Hạc vàng, người xưa đã cưỡi đi
Lầu Hạc vàng trơ lại đất này
Một đi, hạc vàng không trở lại
Ngàn năm, mây trắng vẫn bay bay
Cây in sông tạnh Hán Dương đó
Cỏ mịn đã thơm Anh Vũ đây
Ngày hết, quê nhà đâu ấy nhỉ
Trên sông khói sóng não người thay.

Bản dịch của Nguyễn Thế Nữu



黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁

Lầu Hoàng Hạc
Người xưa cưỡi hạc vàng đi mất
Trơ lầu Hoàng Hạc chốn này thôi
Hạc vàng một đi không trở lại
Mây trắng ngàn năm man mác trôi
Sông tạnh Hán Dương cây tăm tắp
Cỏ thơm Anh Vũ bãi bời bời
Chiều xuống, quê hương xưa đâu tá ?
Sóng dỡn sương buông não dạ người!

(Bản dịch dựa trên bản dịch của Khương Hữu Dụng)

Bản dịch của Kiều Văn
黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁
Lầu Hoàng Hạc
Người xưa đã cỡi hạc đi xa
Nay chỉ lầu trơ xơ xác hoa.
Muôn thuở hạc vàng không trở lại
Nghìn năm mây trắng vẫn hằng qua.
Hán Dương sông tạnh cây rờ rỡ
Anh Vũ bãi thơm cỏ mượt mà.
Chiều xuống quê nhà đâu chẳng thấy!?
Sông tràn khói sóng chạnh lòng ta.

Bản dịch của Thích Quảng Sự
黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁

Lầu Hoàng Hạc

Ai người cỡi hạc vàng đi mãi
Còn lại nơi đây Hoàng Hạc lầu
Chim hạc thần bay từ hội ấy
Tầng mây trắng toả tới ngàn sau
Hán Dương cổ thụ soi sông lạnh
Anh Vũ bãi bồi ngát thảo dâu
Trời sụp tối quê hương khuất nẻo
Buồn vương khói sóng ta thêm sầu...

Bản dịch của Thiềng Đức

黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁


     Lầu Hoàng Hạc
Bản dịch của Trần Trọng San


Người xưa cưỡi hạc bay đi mất,
Riêng lầu Hoàng Hạc vẫn còn đây.
Hạc đã một đi không trở lại,
Man mác muôn đời mây trắng bay.
Hán Dương sông tạnh, cây in thắm,
Anh Vũ bờ thơm, cỏ biếc dày.
Chiều tối, quê nhà đâu chẳng thấy
Trên sông khói sóng gợi buồn ai.

黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁

Lầu Hoàng Hạc

Bản dịch của Văn Toàn 

Người xưa cưỡi hạc bay đi,
Trơ lầu Hoàng Hạc còn gì nữa đâu!
Một đi hạc chẳng quay đầu,
Ngàn năm mây trắng một màu phiêu diêu.
Hán Dương cây cối mỹ miều,
Bãi xa Anh Vũ, bóng chiều cỏ xanh.
Hoàng hôn đâu bóng quê mình ?
Khói lan sóng nước, buồn tênh ai người ?




黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁


Lầu Hoàng Hạc
Bản dịch của Văn Toàn 

Người xưa cưỡi hạc biết đi đâu ?
Hoàng hạc trơ đây một mái lầu.
Biền biệt hạc vàng không trở lại,
Phiêu diêu mây trắng vẫn trên đầu.
Sông quang rõ nét Dương Hán thụ.
Cỏ mướt xanh màu Anh Vũ châu.
Quê cũ chiều tà đâu chẳng thấy.
Trên sông khói sóng khiến ai sầu.

黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁


Lầu Hoàng Hạc


Người cưỡi hạc vàng bay đã lâu,
Mà nay Hoàng Hạc chỉ trơ lầu.
Hạc vàng đi mãi không về lại,
Mây trắng trôi hoài lững đến đâu.
Mưa tạnh Hán Dương dòng thắm sắc,
Bãi xa Anh Vũ cỏ xanh màu.
Hoàng hôn tím khuất quê hương vợi,
Khói sóng trên sông gợi trĩu sầu



Hoa Cát Phan Văn



黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁


Lầu Hoàng Hạc


( Thể đường luật trốn vận
như  bản nguyên tác )

Người cưỡi chim thần bay mãi miết,
Đài chờ Hoàng Hạc đợi từ lâu...
Hạc vàng đi mãi không về lại,
Mây trắng trôi hoài lững đến đâu...
Mưa tạnh Hán Dương dòng thắm sắc,
Bãi xa Anh Vũ cỏ xanh màu.
Hoàng hôn tím khuất quê hương vợi?
Khói sóng trên sông gợi trĩu sầu.

Hoa Cát Phan Văn


黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁
Lầu Hoàng Hạc

Bản dịch của Nguyễn Khuê

Cưỡi hạc người xưa đi đã lâu,
Còn đấy Hoàng Hạc chỉ trơ lầu.
Hạc vàng biền biệt từ xưa ấy,
Mây trắng lững lờ đứng mãi sau.
Sông tạnh Hán Dương cây lắng bóng,
Bãi thơm Anh Vũ cỏ tươi màu.
Chiều buồn quê cũ nơi nào nhỉ,
Khói sóng trên sông giục khách sầu.

黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁


Lầu Hoàng Hạc

Người tiên xưa cưỡi hạc vàng tếch
Ở đây còn có lầu hạc trơ
Hạc vàng một tếch chẳng về nữa
Mây trắng nghìn năm còn phất phơ
Sông tạnh Hán Dương cây sát sát
Cỏ liền Anh Vũ bãi xa xa
Trời chiều quê quán đâu chăng nhỉ
Khói sóng trên sông giục nhớ nhà.



Bản dịch của Nguyễn Khuê











黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁


Lầu Hoàng Hạc

Bản dịch của Tử Đinh Hương

Người xưa theo cánh hạc vàng
Còn đây dư một bóng Hoàng Hạc lâu
Hạc vàng đi chẳng về đâu !
Nghìn năm vời vợi trắng mầu mây bay ....
Hán Dương hun hút dòng cây
Mênh mang Anh Vũ cỏ say hương ngàn
Quê xưa mơ ảnh chiều tàn
Trên sông khói sóng miên man nỗi buồn ...


黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁


Lầu Hoàng Hạc
Bản dịch của Nhất Phiến Vân

Người xưa hạc lánh phương trời,
Lầu hoang Hoàng hạc ngậm ngùi còn đây.
Không về nữa! Hạc vàng bay,
Mênh mông mây trắng trôi dài thiên thu.
Bóng cây sông Hán lặng lờ,
Cỏ xanh Anh Vũ đầy bờ chơi vơi.
Quê hương đâu bóng chiều ơi?
Khói sông man mác, đầy vơi lòng sầu.




黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁

Lầu Hoàng Hạc

Hạc vàng người trước cưỡi đi rồi,
Lầu trống còn tên Hoàng Hạc thôi.
Một thuở hạc vàng không trở lại,
Nghìn năm mây trắng vẫn đang trôi.
Hán Dương cây đứng soi sông sáng,
Anh Vũ cỏ non biếc bãi bồi.
Chiều tối quê hương nhìn chẳng thấy,
Trên sông khói sóng dạ bồi hồi.
 
Nguyễn Huệ Chi
黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁

Lầu Hoàng Hạc




Người tiên xưa cưỡi hạc vàng cút,
Ở đây chỉ những lầu hạc trơ.
Hạc vàng đã cút chẳng về nữa,
Mây trắng nghìn năm còn phất phơ.
Sông bọc Hán Dương cây xát xát,
Cỏ liền Anh Vũ bãi xa xa.
Ngày chiều làng cũ đâu chăng tá?
Mây nước trên sông khách thẫn thờ! [1]


Tùng Vân Nguyễn Đôn Phục


黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁


Hoàng Hạc Lâu
Người xưa cưỡi hạc bay đi
Hạc chẳng quay về, trơ Hoàng hạc lâu
Mây còn bay biết về đâu
Hàng cây in bóng nước bờ Hán Dương
Cỏ xanh mướt bãi Vũ Xương
Chiều tàn ngồi nhớ cố hương phương nào
Quê người lòng dạ nao nao
Khói sông man mác sóng sầu mênh mông.

Bản dịch của Lê Quang Thưởng
黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁



Lầu Hoàng Hạc

Bản dịch của Đào Hữu Dương 

Hạc vàng người cưỡi bay xa,
Dấu xưa để lại một toà Hạc lâu.
Hạc đi không trở lại lầu,
Chỉ còn mây trắng ngàn thâu lững lờ.
Hán Dương sông lặng cây đua,
Cỏ thơm Anh Vũ trên bờ xanh tươi.
Chiều hôm quê khuất bên trời,
Khói mờ sông nước làm ai chạnh buồn.


黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁





Lầu Hoàng Hạc








Bản dịch của Lạc Văn Tính 

Hạc vàng lạc mất đã lâu
Giờ đây Hoàng Hạc gác lầu bơ vơ
Tích xưa cánh Hạc xa mờ
Trên trời mây trắng vẫn lờ bay bay
Nao nao sông Hán rặng cây
Bờ xanh Anh Vũ cỏ dầy nhớ thương
Bóng chiều che lấp cố hương
Sóng triều khói toả thê lương nỗi lòng


黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁


Lầu Hoàng Hạc

Bản dịch của Phí Minh Tâm 

Hạc vàng đạo sĩ đã cao bay
Ðể lại lầu trơ tại chốn nầy
Mây trắng trôi trôi từ muôn thuở
Hoàng hạc bao giờ trở lại đây
Hán Giang nhô nhấp trong chiều nắng
Bên đồi Anh Vũ cỏ vờn cây
Chiều xuống, cố hương nào đâu thấy
Sóng biếc ba đào gợi đắng cay.


黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁
Lầu Hoàng Hạc
Bản dịch của hahuyen 

Người xưa cỡi hạc đi rồi
Để cho lầu hạc nơi này trống không.
Hạc vàng đi mãi không về
Nghìn năm mây trắng vẫn còn bay bay.
Hán Dương sông tạnh cây bày
Bãi xanh Anh Vũ rậm dày cỏ thơm.
Quê nhà đâu nhĩ hòang hôn?
Trên sông khói sóng khiến buồn người ta!


黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁





Lầu Hoàng Hạc




Bản dịch của Khương Hữu Dụng 

Ai cưỡi hạc vàng đi mất hút,
Trơ lầu Hoàng Hạc chốn này thôi !
Hạc vàng một đi đã đi biệt,
Mây trắng ngàn năm bay chơi vơi.
Sông tạnh Hán Dương cây sáng ửng,
Cỏ thơm Anh Vũ bãi xanh ngời.
Hoàng hôn về đó, quê đâu tá ?
Khói sóng trên sông não dạ người.


黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁




Lầu Hoàng Hạc



Người xưa theo Hoàng hạc
Bay về cõi thiên đường
Cánh chim vàng biền biệt
Duy lầu vàng mù sương
Vẫn ngàn năm mây trắng
Phiêu diêu giữa man man
Bên dòng sông soi bóng
Hàng cây xanh Hán Dương
Anh Vũ châu cỏ mọc
Tươi non vị thơm thơm
Bóng tà dương buông xuống
Đâu nẻo về cố hương
Trên sông mờ khói sóng
Chạnh lòng ai sầu vương

thyduong



黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁





Hậu Hòang Hạc Lâu

Ta là bạch hạc người ơi!
Làm sao về được bên trời HÁN DƯƠNG?
Cỏ màu ANH VŨ đoạn trường
Nên LẦU HOÀNG HẠC chỉ dường cơn mơ
Cội xưa ta đứng ngóng chờ
Mà người xa ấy vẫn mờ chân mây
Mai kia về lại chốn này
Xin em đừng nhỏ lệ ngày đông sang
LÂM CHIÊU ĐỒNG




Hậu Hòang Hạc Lâu

Cội xưa ai đứng ngóng trăng mơ
Người cũ xa thưa vẫn mịt mờ
Hạc bạch mây về quay quắt gọi
Lầu hòang hoa đón mỏi mong chờ
Ngàn năm nắng nhớ chiều vương vấn
Muôn kiếp sông thương nguyệt hững hờ
Chẳng lẽ tình quân không đến nữa!
Ngậm ngùi mai lững lạc vần thơ!

Hoa Cát Phan Văn

14.02.2009




 Bài họa Hậu Hòang Hạc lâu


(Bài họa Anh Lâm Chiêu Đồng)
Tình nương ơi xin đừng đợi chờ
Năm tháng làm phai mối duyên tơ
Khoắc khoải, một đi không trở lại
Cội buồn hoang tái nỗi tiêu sơ
Đời ta mây trắng bay ngàn núi
Là nước triều dâng vạn bãi bờ
Kiếp sau nguyền trả ba sinh nợ
Giờ phong trần chỉ rượu và thơ!
LCD





http://phosanh.blogspot.com

http://phosanh.com

http://phanvans.vnweblogs.com